Triệu Húc sải bước đi xuống thềm đá.
Nhìn theo bóng lưng Triệu Húc đang khuất dần, Tiền Uý không đuổi theo, muốn nói gì đó nhưng lời đến miệng lại nghẹn ứ nơi cổ họng.
Rõ ràng mặt trời đã lên, ánh ban mai rực rỡ chiếu rọi, nhưng Tiền Uý lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Lời của thủ phụ như một gáo nước lạnh dội thẳng lên người, khiến ông bừng tỉnh khỏi cơn giận dữ trong chốc lát.




